Ban tổ chức cuộc thi "Dấu ấn HPU" xin giới thiệu tới bạn đọc bài viết "HPU - Nơi trở về" của cựu sinh viên Nguyễn Thanh Tùng, lớp QT1001K, Khoa Quản trị kinh doanh.
* *
*
Mỗi chuyến đi dù xa xôi đến mấy thì quan trọng nhất vẫn là để trở về. 7 năm có thể là một chặng đường dài nhưng hành trình ấy luôn có những động lực để mỗi bước tiến về phía trước đều có thể mỉm cười quay lại nhìn ngắm những gì đã qua.
Tôi đến với HPU bằng cái duyên và khi chia tay thì bằng cái tình. Đó là tình bạn của 68 thành viên QT1001K đã cùng nhau yêu thương, giận dỗi. Đó là tình đồng chí trong không gian chật chội và đầy ắp những kỷ niệm của văn phòng Đoàn. Đó là tình bằng hữu của những người anh, người chị, người em không ngại sẻ chia nỗi buồn, niềm vui góc sân trường. Và hơn hết, đó là tình thầy trò đã đi suốt 4 năm sinh viên cho đến tận bây giờ.
Một buổi chiều lặng lẽ trở về, vẫn cánh cổng, những hàng cây, chiếc ghế đá, dãy hành lang hay một góc sân trường,…tất cả vẫn ở nguyên đó. Và một lời hỏi thăm, một câu chào quen thuộc, một tiếng cười giòn tan hay một ánh mắt thân thiết. Tất cả như cảm giác ấm áp khi được trở về với những điều thân thuộc.
HPU là một màu áo xanh tình nguyện, nơi tôi có cơ hội để trưởng thành, để mạnh mẽ. Mùa hè cách đây 10 năm, tôi tạm gác lại hình ảnh nhút nhát, tự ti để mở lòng với chiếc áo xanh in logo HPU bên ngực trái, nơi trái tim biết rằng phải đập nhanh và mạnh hơn để hòa mình vào bầu không khí nhiệt huyết đang rực cháy cạnh mình. Những người anh, người chị và sau này là những người đồng chí của tôi đã đưa tôi đi hết quãng đường 20 km về Minh Tân, đã mang đến một mùa hè có lấm lem bùn đất, có cái nắng “cua ngoi lên bờ” giữa trưa hè, có ánh mắt ngưỡng mộ của bọn trẻ nơi quê nghèo, có bát xôi đỗ đen ấm áp mùi tro bếp và tình cảm của cô chủ nhà trọ, có tiếng cười quây quần bên mâm cơm hàng ngày và có cả những tiếc nuối ngày chia tay, những bịn rịn hẹn ngày trở lại. Tôi đã bắt đầu như thế để 3 mùa tình nguyện nữa tôi đi nhiều hơn, đi xa hơn và những hoạt động tình nguyện của HPU mạnh hơn theo mỗi bước lớn mạnh của Đoàn thanh niên – Hội sinh viên trường.
Từ cổng trường với màu áo xanh tiếp sức mùa thi đến Kiến Thụy, Vĩnh Bảo, Tiên Lãng, Thủy Nguyên, Cát Hải….đã đưa tôi và các chiến sỹ mùa hè xanh HPU đi không mệt mỏi. Chúng tôi mang theo HPU trong trái tim để gửi đi những món quà vật chất và tinh thần đến những vùng quê nghèo. Chúng tôi hạnh phúc vì mỗi hình ảnh nhỏ bé của mình đã làm nên một màu xanh HPU mát rượi trong tâm trí của những người dân, những đứa trẻ còn nghèo và thiếu thốn ấy.
Mùa hè 2010, sau bao nhiêu lần rụt rè e ngại, 20 chiến sĩ tình nguyện đã vượt hàng trăm cây số để tới Pạc Sủi, Huyện Hải Hà, Tỉnh Quảng Ninh. Cái cảm giác ấy là một thử thách với tôi đến tận bây giờ. Từ lúc chắp mối những kênh liên lạc, đi khảo sát thực tế, lựa chọn thành viên của đội tình nguyện, tiễn các chiến sĩ mùa hè xanh lên đường là những thử thách với bản thân tôi. Nhưng có lẽ hạnh phúc lớn nhất không phải thuộc về mình tôi, nó dành cho cả tập thể Ban chấp hành Đoàn thanh niên – Hội sinh viên ngày ấy. Xung quanh chúng tôi luôn có những lời động viên, sự ủng hộ của các thầy, các cô để mọi sự khó khăn đều lần lượt đi qua. Ngày hội quân cuối mùa hè năm 2010, lửa trại bừng cháy cùng sức trẻ HPU, một ngọn lửa tinh thần của các thể hệ đi trước, của những người hiện tại gửi gắm đến thế hệ tương lai. Mùa hè tình nguyện cuối của tôi là một lời chia tay nhiều cảm xúc nhất với HPU. Và đó cũng là mùa hè của sự trưởng thành, bản lĩnh dành riêng cho tôi.


Nhớ về những ngày trên giảng đường HPU trong tôi còn là những kỷ niệm với các cuộc thi trên truyền hình. Chuyến đi “Hành khách cuối cùng” là kỷ niệm đầu tiên và cũng là chuyến du lịch đầu tiên của tôi. Đó là một tuổi trẻ dám thử thách, luôn trải nghiệm và được đồng hành cùng những người nhiệt huyết. Những chuyến đi nối dài đó là 2 mùa “Rung chuông vàng” trên sóng VTV3. HPU là một bức tranh ghép bằng sự thông minh, hài hước, lòng quyết tâm và khát khao chiến thắng của mỗi sinh viên chúng tôi. Tôi và cả một tập thể những sinh viên như thế đã mang theo niềm tự hào về một ngôi trường đang lớn mạnh không ngừng để giới thiệu với bạn bè khắp cả nước. Những cái tên Super Star, Tik Tok tiếp nối giới thiệu hình ảnh trẻ trung, năng động của HPU trong chương trình “Vũ điệu xanh” trên kênh VTV6. Cuộc thi Aerobics năm ấy không chỉ dừng lại ở một cuộc thi truyền thống vào mỗi dịp kỷ niệm sinh nhật Đoàn tại HPU nữa. Hình ảnh những bạn trẻ Super Star cuồng nhiệt và cháy hết mình đã lần lượt vượt qua vòng loại, bán kết để tiến thẳng vào chung kết chương trình. Rất nhiều mồ hôi, công sức, quyết tâm đã ghi tên và để lại dấu ấn sâu đậm về một mùa Aerobics đầy cảm xúc. Chúng tôi đã vỡ òa sung sướng khi HPU lần lượt vượt qua nhiều tên tuổi lớn. Chúng tôi đã tiếc nuối khi xem lại những điều chưa thể thực hiện. Và chúng tôi đã lưu luyến những giờ phút cùng tập luyện, cùng giúp đỡ nhau vượt qua chấn thương. Giữ lại những kỷ niệm ấy, trong ký ức những thành viên chắc chắn không thể quên những thầy cô đã lo lắng cho chúng tôi mỗi khi bị chuột rút, nhắc nhở uống cốc nước cho bớt khát, đưa một chiếc khăn cho những giọt mồ hôi bớt lăn. Và có hàng trăm những hành động không tên, những kỷ niệm không thể quên vào những ngày cùng tập luyện, cùng thi đấu, cùng chiến thắng ấy.


Khi viết lại những câu chuyện này, tôi chợt nhớ về những bài viết trên website trường. 7 năm, ngần đó thời gian tôi chưa có cảm giác chạy đua với một bài viết để kịp thời đưa lên hpu.edu.vn. Nhưng để nói về một dấu ấn sâu đậm nhất với HPU trong tôi thì đó phải là những câu chuyện, những bài viết của tôi trên Website trường. Từ những ngày đầu tiên, bài viết của tôi được TS. Trần Thị Mai sửa mỗi dấu phẩy, dấu chấm, mỗi từ, mỗi câu. Đến những ngày, mỗi bài viết của tôi được tin tưởng và liên tục xuất hiện đều đặn hàng ngày, hàng tuần. Sự biết ơn của tôi chưa bao giờ được nói thành lời nhưng nụ cười, sự hài lòng của Ban Website, của các thầy, các cô đã chỉ bảo, chia sẻ và giúp đỡ tôi chính là món quà lớn nhất mà tôi xin gửi lại HPU. Tôi được sống, được viết và được chia sẻ những cảm xúc là những may mắn suốt những tháng ngày trên ghế giảng đường. Tôi được thỏa sức sáng tạo và không ngừng vận động theo những ý tưởng mới vì tôi tin rằng luôn có rất nhiều niềm tin, sự ủng hộ mạnh mẽ ngay cạnh mình. Tôi được chạy đua với những nhiệm vụ, những bài viết cho kịp bản tin. Theo thời gian, những câu từ có thể trưởng thành và đôi lúc cứng cáp hơn, nhưng một điều chắc chắn vẫn là những cảm xúc về bạn bè, thầy cô thì còn vẹn nguyên, đầy đặn. Tôi vẫn thường trở lại mái nhà hpu.edu.vn để chứng kiến sự chuyên nghiệp, sức sáng tạo của Ban Website và các thầy, cô, các bạn sinh viên. Hạnh phúc lớn nhất là được thấy sự phát triển ấy, tiếc nuối lớn nhất là những ý tưởng của tôi vẫn đang ấp ủ, song hơn tất cả là hình ảnh một HPU đang ngày càng bay xa theo mỗi hình ảnh và bài viết từ Website.
20 năm HPU và cũng là 10 năm từ ngày những sinh viên khóa 10 đặt dấu chân đến giảng đường ấy. Cũng như hàng ngàn sinh viên khóa 10 năm đó, tôi đến và đi nhưng tôi may mắn vì mang theo nhiều hơn 1 tấm bằng cử nhân và những kiến thức được thầy cô truyền dạy. Đó là những kỹ năng, một bản lĩnh và một tinh thần sẵn sàng để đối mặt với những thử thách. Đó là những kỷ niệm để mỗi khi trở về thì tôi lại được sống, được yêu và được hoài niệm với thầy cô, bạn bè. Hôm nay, chúng tôi vẫn gọi nhau thân thuộc bằng đồng chí, tôi vẫn muốn được gọi các thầy, các cô của mình bằng tình cảm trân trọng nhất của một sinh viên. Vì một lý do đơn giản là HPU tuổi 20 mãi là quãng thời gian sinh viên sống động nhất của tôi.
Tôi chia tay HPU khi còn dở dang nhiệm kỳ của một Phó bí thư Đoàn trường, tôi cũng biết rằng mình còn nhiều tiếc nuối với nơi đã dành quá nhiều yêu thương và cơ hội cho mình. Một phần ý nghĩa nhất của tuổi trẻ sẽ mang tên HPU, để dù làm công việc gì hay ở vị trí nào trong xã hội thì khi trở về sẽ vẫn là hình ảnh sinh viên ngày ấy. Một dấu ấn quan trọng nhất là dù đi qua bao năm tháng thì ở đó - HPU sẽ vẫn có người gọi tên và yêu thương tôi như cậu sinh viên khóa 10 của những năm đó.


Nguyễn Thanh Tùng, Cựu SV QT1001K